22/11/12

Vì sao tôi nghèo mà anh lại giàu?



Tại sao có cô công nhân dệt làm suốt 4 năm, đình công lên xuống mà vẫn không được tăng lương, còn một cô công nhân khác chỉ sau 2 năm đã kịp trở thành bà chủ một xưởng may?
>Tôi 19 tuổi, nợ vài chục triệu đồng vẫn muốn làm giàu/Tôi 22 tuổi thất nghiệp và chưa biết đi về đâu/

Ở đời người ta thường hỏi “Làm giàu thế nào?” chứ ít ai chịu hỏi “Vì sao tôi nghèo?”. Chính vì vậy nhiều người không bao giờ nhìn thấy những nhược điểm của mình để tự khắc phục và cuối cùng nghèo vẫn hoàn nghèo.
Chuyện anh nông dân
Có anh nông dân tên Nghèo, ông bà để lại cho 3 thửa ruộng. Mỗi năm ba vụ bán mặt cho đất bán lưng cho trời, sau khi trừ tiền giống, tiền phân, tiền phơi … và không bị lũ lụt, sâu rầy thì chỉ kiếm đủ tiền chi tiêu ăn uống. Năm ngoái xã mở đường nhựa qua ruộng Nghèo, tiền đền bù cũng được kha khá, nhưng chỉ ăn được hơn năm thì lại…nghèo.


Ảnh minh họa. Nguồn: Internet
Một anh nông dân khác tên Giàu, nhà cũng 3 thửa ruộng, cũng làm quần quật như anh Nghèo. Cuối vụ đập lúa xong anh hốt trấu về om bếp, xin người ta rơm rạ rồi bó lại thuê xe thồ đến bán cho nhà người xóm trên nuôi bò. Tối nằm vắt tay lên trán anh chợt nghĩ, sao nông dân thì cứ phải bán thóc nhỉ?
Thế rồi anh học người ta lấy gạo làm sợi bún, đem bỏ mối ngoài thị xã. Anh thấy hạt gạo chỉ chế biến chút thôi đã bán được giá gấp 5 lần. Thấy Nghèo mất ruộng, Giàu cho thuê ruộng cày, mua gạo của Nghèo về làm bún bán, không làm ruộng nữa.
Chuyện cô thợ dệt
Cô thợ dệt tên Nghèo, làm công nhân trên tỉnh, một ngày đạp máy 12h, đã 4 năm nay cô chỉ may cái túi vào áo. Vật giá leo thang, tiền lương vẫn thế, khó sống quá, cô rủ chị em đình công đòi tăng lương, chủ bảo 4 năm cô cũng chỉ làm được từng ấy việc, sao tôi phải tăng lương?
Một cô thợ may khác tên Giàu, làm cùng khâu với cô Nghèo. Giàu làm được 3 tháng biết việc rồi là xin sang tổ khác, cứ thế 2 năm sau đã thạo làm hết các khâu. Chủ đưa cô lên làm trưởng ca, lo chỉ bảo đôn đốc chị em trong xưởng.
Cuối năm rồi Giàu xin nghỉ về quê 3 tháng, dạy chị em trong làng xỏ kim may áo, vay tiền mua máy rồi lên tỉnh nói với chủ “chị giao áo cho em may, thợ em ở nhà không phải ăn cơm ở trọ nên em giao hàng giá rẻ hơn cho chị”. Còn Nghèo đâu biết vì có những người như Giàu mà Nghèo chả được tăng lương.
Chuyện anh họa sĩ
Một anh họa sĩ tên Nghèo, làm công ở xưởng chép tranh. Nghèo khéo tay vẽ đẹp, tranh của danh họa nào vẽ cũng giống một chín một mười. Nhưng đã sáu năm rồi, Nghèo vẫn cứ ... chép tranh.
Còn anh họa sĩ tên Giàu, chép tranh chả đẹp bằng Nghèo, chủ bán không được nên cho nghỉ việc. Giàu ngẫm tranh chép cũng là đồ giả mà lại đắt, chỉ bọn trọc phú mới mua. Giàu phóng tranh thành ảnh, lồng khung sang trọng rồi bán giá chỉ bằng 1/4 tranh của ông chủ nơi Nghèo làm việc. Thấy Giàu phất nhanh Nghèo hỏi cách nào, Giàu bảo “tại tớ bán khung mà người thì lại mua tranh”.
Ngẫm ở đời người ta thường hỏi “Làm giàu thế nào?” chứ ít ai chịu hỏi “Vì sao tôi nghèo?”
Đỗ Chí Hiếu

Người giàu và người nghèo khác nhau thế nào

Người giàu biết lao động hơn người nghèo, họ chăm chỉ hơn và làm việc hiệu quả hơn, ít sa vào nhậu nhẹt, vui chơi vô bổ.
> Vì sao tôi nghèo mà anh lại giàu?

Sau khi VnExpress đăng bài viết "Những cách tiêu tiền của giới siêu giàu", có ý kiến cho rằng hàng triệu đô bỏ ra để mua những thứ xa xỉ có thể dùng để làm từ thiện và giúp được hàng triệu người nghèo.
Tuy nhiên cũng có nhiều độc giả lập luận rằng tại sao những người nghèo đó không chịu vươn lên mà suốt ngày ngồi chờ bố thí. Những người giàu có ngày hôm nay cũng không ít người xuất thân từ đói khổ, nhưng sự khác biệt trong cách tư duy chính là chìa khóa giúp họ thành công. Họ hoàn toàn có quyền hưởng thụ thành quả mà mình đạt được.
"Người nghèo cũng phải biết tự trọng"
Độc giả tên Nam cho rằng: "Đừng dạy những người giàu cách tiêu tiền như thế nào. Việc đó chẳng khác gì cầm đèn chạy trước ô tô. Đừng nghĩ rằng những người giàu thì tiền của tự trên trời rơi xuống. Có mấy ai biết họ đã phải làm việc căng thẳng gấp nhiều lần người khác để kiếm đủ tiền trả lương cho công nhân, và các chi phí khác để công ty hoạt động phát triển".
"Đó có thể nói cũng là tiền mồ hôi nước mắt của họ đấy, ai bảo là sai? Hầu như (không phải tất cả) việc tiêu xài của người giàu đều có mục đích, chỉ chúng ta chưa hiểu nên quy kết bậy bạ mà thôi.
Còn người nghèo ư? Điều tôi muốn nói ở đây là: Người nghèo khác người tàn tật, vì vẫn còn khả năng lao động. Hãy sống bằng chính sức lao động của chính mình, đừng trông chờ vào sự giúp đỡ của bất cứ ai, để rồi nếu không được như ý của ta thì lại sinh ra căm giận, thù hằn" - độc giả này nhắn nhủ.
Độc giả tên Tường đặt vấn đề: "Người giàu và người nghèo khác nhau thế nào?"
Trước hết phải công nhận rằng người giàu biết lao động hơn người nghèo, họ chăm chỉ hơn và làm việc hiệu quả hơn, ít sa vào những thú vui tầm thường mà người nghèo hay mắc phải. Ngoài ra người giàu còn biết cách quản lý và sử dụng tiền bạc khôn ngoan hơn người nghèo.
Người giàu sớm tuân theo các nguyên tắc để trở nên giàu có. Có một câu danh ngôn rất hay: "99 trên 100 việc làm của người giàu đều có mục đích để làm cho họ giàu thêm".
Suy cho cùng, chúng ta - những người nghèo, cần phải học hỏi rất nhiều ở người giàu. Cần phải bỏ các thú vui tầm thường như nhậu nhẹt, vui chơi vô bổ. Phải học cách làm việc và cách sử dụng từng đồng cắc của người giàu. Còn việc họ tiêu tiền như thế nào, có giữ được cái tâm như lúc còn nghèo khó hay không đó là tùy thuộc ở mỗi người.
Thạch Lam tổng hợp

Nhiều người nghèo thích phô trương xe ga, iPad

Người nghèo rất muốn khoa trương, khi có tiền họ thay điện thoại đời mới, laptop mới, xe tay ga mới, du lịch dài ngày... và sau đó lại bắt đầu chu kỳ kiếm tiền => tiêu tiền...
>Người giàu chính đáng không tiêu tiền ngu ngốc/Những nỗi khổ của con nhà giàu

Tôi cho rằng những điều trong bài viết "Người giàu và người nghèo khác nhau thế nào" là rất đúng, đọc xong rồi ngẫm lại tại sao lại có những vụ sập bẫy muaban24h, người giàu không bao giờ mắc phải những lỗi như vậy, chỉ có người nghèo tiền bạc hoặc tri thức mới tham lam và dễ mắc bẫy như thế.

1. Người giàu kiếm tiền xong => bắt tiền làm việc đẻ ra tiền mới => tiêu tiền.
Người nghèo kiếm tiền xong => tiêu hết => lặp lại vòng tròn.

2. Người giàu sở hữu các máy sinh ra tiền, họ chỉ đóng vai trò là chủ và giám sát các máy đó. Các máy sinh ra tiền có vô số thể loại, liệt kê tạm là: tiền gửi tiết kiệm, khoản mua bảo hiểm, khoản cổ tức từ cổ phần, khoản vốn góp và các cơ sở kinh doanh của bạn bè, họ hàng, các căn nhà - khu đất cho thuê, chiếc xe cho thuê, bản quyền tác phẩm văn học hoặc sáng chế công nghệ, cơ sở kinh doanh thuê người vận hành ...

Bản thân người nghèo chính là cái máy kiếm ra tiền, họ ngừng làm việc thì tiền ngừng về, họ ốm đau thì tiền cũng hết, cùng với thời gian họ cũng rệu rã, kém hiệu suất, tất nhiên càng già càng nghèo.

3. Người làm giàu chính đáng ít khi tỏ ra mình là người giàu. Họ khiêm tốn, có kiến thức và văn hóa sống, họ ứng xử hòa nhã, khiêm tốn, và hay giúp đỡ người khác.

Nhiều người nghèo lại thích tỏ ra mình giàu có. Khi có một khoản tiền nào đó là rất muốn khoa trương, họ thay điện thoại đời mới, laptop mới, xe tay ga mới, du lịch dài ngày..., bắt tiền ra đi không ngoảnh lại và không ngừng nghỉ việc lặp lại chu kỳ tiêu tiền => kiếm tiền...
Đừng tin các câu chuyện cổ tích kiểu "nhà nghèo đẹp trai tốt bụng", hay giúp người nhưng kết thúc vẫn là ... Bụt giúp.

4. Người giàu sở hữu tài sản (những thứ tự động sinh ra tiền mãi mãi) và họ chỉ tìm cách mua thêm tài sản.

Người nghèo (và người đủ ăn trung lưu) sở hữu toàn tiêu sản (những thứ càng dùng càng mất tiền bảo dưỡng và khấu hao). Nhưng họ lại tưởng đó là tài sản và chứng minh sự giầu có của mình qua việc sở hữu đó (xe tay ga, điện thoại đời mới, laptop mới, iPad, xe hơi, màn hình LCD khủng...)
Chẳng hạn, trong làn sóng cổ phần hóa mấy năm trước, có đến 99% cán bộ công nhân viên của các doanh nghiệp được ưu đãi mua cổ phần đã nhanh chóng bán ra thu tiền và ... mua xe ga, điện thoại, laptop, đi nghỉ, xe hơi... để chứng minh họ đã trở nên giàu có.

5. Người giàu hiểu quy luật giá trị và quy luật vận động của đồng tiền, họ ít khi bị lừa kiểu "tuyển nhân viên làm ca 2h, gấp phong bì, lương 3 triệu, nghỉ thứ 7 chủ nhật", "góp vốn cho vay lãi suất 10% tháng", "tham gia bán hàng đa cấp sản phẩm X này ngay- chỉ sau vài tháng là ngồi hưởng thụ thôi",...
Đặc biệt họ không bị cuốn hút bởi các "bí quyết làm giầu nhanh siêu siêu tốc". Với họ việc mua được một loại cổ phần nào đó cổ tức khiêm tốn 10-20% năm, hay đầu tư một khu đất khiêm tốn ngoại ô với mức tăng giá đều đặn hàng năm 20%, hoặc sở hữu một cơ sở kinh doanh với doanh số tăng trưởng hàng năm trên 20% ...đã là những thành công ngoài sức tưởng tượng rồi.

6. Người giàu thường xuyên bị phá sản nhưng không khi nào bị nghèo đói.
Người nghèo chả bao giờ phá sản nhưng họ rất chung thủy với sự nghèo đói.

7. Người nghèo chỉ học cách kiếm tiền, họ không hề học cách giữ tiền và bắt tiền làm việc.

Người giàu thì học cách giữ tiền và bắt tiền làm việc, việc kiếm tiền là hệ quả tất yếu của "giữ tiền" và "bắt tiền làm việc".

8. Người nghèo coi một đồng tiền là một đồng tiền, có giá trị theo sức mua hiện thời.

Người giàu coi đồng tiền là một tên nô lệ bất tử, làm việc không ngừng nghỉ để tạo ra những đồng tiền mới.

Hưng Nghiêm

11/11/12

Giải mã cơn lốc xài sang


Giải mã cơn lốc xài sang
(PL)- Ở Trung Quốc, người ta mở hẳn một trường dạy văn hóa cho những người giàu. Những người giàu này phải đi học để biết cách xử sự tương xứng với số tiền họ có.

Mới đây Hermès - nhãn hiệu thời trang xa xỉ nhất thế giới đã khai trương chi nhánh tại TP.HCM sau bốn năm mở chi nhánh ở Hà Nội. Trong bối cảnh kinh tế khó khăn, Hermès tại Việt Nam vẫn tăng trưởng đều 20%-30%. Điều đó cho thấy đang có một bộ phận người tiêu dùng chi tiền mạnh tay cho hàng hiệu.
Phóng viên:ông có thể lý giải tại sao Hermès không chọn TP.HCM trước thay vì Hà Nội?
+ TS Lê Xuân Nghĩa: Thực ra người Hà Nội (HN) có một tâm lý tiêu dùng mạnh tay hơn, chơi ngông hơn và người HN lại giàu có hơn ở TP.HCM. Điều này thể hiện tổng lượng tiền gửi tiết kiệm của người ở HN gần gấpđôi TP.HCM, mặc dù dân số của HN chỉ bằng một nửa TP.HCM. Trong khi đó tín dụng mà hệ thống ngân hàng cung cấp cho HN chỉ bằng một nửa TP.HCM. Nói cách khác, người HN có nhiều tiền nhưng không có nền tảng làm ăn.
. Ông có thể phân tích rõ hơn?
+trước đây chúng tôi hay nói đùa rằng tiền tiết kiệm ở HN đi qua đèo Hải Vân để vào TP.HCM. Như vậy để thấy rằng người HN rất nhiều tiền và tầng lớp trung lưu ở đây đang phát triển rất nhanh, họ tiêu dùng rất mạnh tay. Chúng ta có thể nhìn thấy tất cả xe hơi, xe máy sang trọng đều có mặt ở HN trước. Tính cách người sống ở HN cũng chăm chút hơn, đi xe phải sạch, quần áo phải sang trọng… Ngay cái nhà cũng muốn nhà to chứ không thể tạm bợ. Và khi họ có nhà rồi họ nghĩ ngay đến việc phải mua sắm các vật dụng trong nhà bằng mọi giá như tủ lạnh, máy rửa bát… Và một trong những mục tiêu họ sẽ phải phấn đấu là ăn ngon, mặc phải mốt và có thể tiêu dùng các sản phẩm đắt tiền… nên đó là điều dễ hiểu khi Hermès đã tới HN trước TP.HCM.
Chân dung người xài sang: Tầng lớp trung lưu
. Có thông tin rằng chỉ mới nhập về một bộ sưu tập Hermès thì loáng cái đã bán hết sạch. Trong khi bộ túi xách thời trang gồm bốn chiếc ấy có giá 140.000 USD/bộ thì quá kinh khủng và theo ông, ai là người dám bỏ ra hàng tỉ đồng để mua?
+ Thực tế thương hiệu Hermès được thiết kế rất đẹp, không cầu kỳ nhưng trẻ trung và được làm với chất lượng da rất cao cấp nên nhiều người thích là điều dễ hiểu. Tôi nghĩ không cần biết họ là ai, vì những người có tiền họ mua thì dù ở TP.HCM hay HN đều thế cả. Song tầng lớp mua chắc phải giống nhau mà đó là tầng lớp trung lưu. Tầng lớp này đang phát triển rất mạnh ở HN. Đặc điểm của tầng lớp trung lưu là họ bắt đầu có tiền để thực hiện các giấc mơ của họ khi họ còn nghèo nhưng không đủ lớn để nghĩ đến việc đầu tư và họ luôn nhìn thấy tầng lớp thượng lưu. Bởi vậy họ chỉ muốn tạo cho mình phong cách sinh hoạt hào nhoáng hơn, phần nào văn minh hơn. Nhất là phụ nữ trung lưu, họ coi chuyện mua sắm đồ nổi tiếng là mục tiêu không mệt mỏi. Và các hãng thời trang coi đây là đích ngắm của họ. Còn giới thượng lưu giàu có hơn nữa, họ coi những sản phẩm đắt tiền không có gì đặc biệt và không quan tâm nhiều đến nó, họ nghĩ đến việc đầu tư và kinh doanh nhiều hơn.
Nhưng nếu một người kiếm tiền cực nhọc họ có sẵn sàng tiêu xài xả láng như vậy không, thưa ông?
+ Thường những khu vực giàu lên một cách nhanh chóng thì tiêu dùng cũng rất dễ dàng hơn. Bởi thế những người kiếm tiền, có tiền một cách dễ dàng thì cũng sẵn sàng mua sẵm dễ dàng. Đó là tâm lý tiêu dùng của các quốc gia mới nổi như Việt Nam và Trung Quốc… Bởi ở các nước này, sự chênh lệch giàu nghèo trở nên rất lớn vì cơ hội làm ăn cho người giàu rất nhiều mà người nghèo dường như không có. Và khi xã hội mà tính minh bạch không cao thì khả năng tiếp cận cơ hội sẽ là lợi thế đầu tư làm ăn cho những người giàu có. Và việc kinh doanh của các quốc gia mới nổi là kinh doanh “cánh hẩu”, nghĩa là kinh doanh bằng quan hệ. Khi một người giàu đương nhiên có quan hệ rộng rãi, họ có thể gặp bất cứ ai. Còn người nghèo đến chủ tịch xã cũng khó tiếp cận được chứ chưa kể là các giới khác.
Phát triển tiền của và văn hóa không đều
. Những người giàu lên nhanh chóng này thường trong lĩnh vực nào, thưa ông?
+ Ở HN, nhóm những người kiếm tiền nhiều nhất là các đại gia đến từ việc kinh doanh đất đai. Cả nước diện tích đất bị tồn đọng là 71.000 ha, trong đó TP.HCM chỉ có 10.000 ha, còn HN là 21.000 ha. Điều đó cho thấy người HN đầu cơ rất mạnh vào đất đai. Họ đầu cơ cả ở các tỉnh khác như Đà Nẵng, Đà Lạt và TP.HCM…
. Nhưng thưa ông, tiền ở đâu ra để đầu tư vào đất đai?
+ Đất đai nằm ở trong tay chính quyền. Nó chỉ có thể thoát khỏi tay chính quyền để trở thành tư liệu sản xuất, dự án đầu tư khi mà chênh lệch về giá lớn. Và với một cơ chế như ở TP.HCM, về thủ tục cấp phép, đất thông thoáng hơn sẽ tạo ra chênh lệch giá đất ít hơn. Nên lượng người đầu cơ đất ở TP.HCM ít hơn ở HN. Và đó là những người có quan hệ nhất định với chính quyền hoặc những người biết cách để kiếm tiền sẽ giàu nên nhanh chóng từ đây.
.Khi người ta giàu quá nhanh chóng, liệu có hệ lụy gì đằng sau không, thưa ông?
Có một thực tếở các quốc gia mới phát triển, những đại gia mới nổi thì tốc độ phát triển của tiền nhanh quá mức so với sự phát triển của văn hóa.Chính vì thế ở Trung Quốc, người ta mở hẳn một trường dạy văn hóa cho những người giàu. Nghĩa là họ phải đi học để biết cách xử sự tương xứng với số tiền họ có. Tuy nhiên, ở Việt Nam dường như ít ai có ý thức học cho nên là ngông nghênh, con cái hành xử bừa bãi cậy thế bố có tiền và bản thân bố mẹ cũng vậy, không coi ai ra gì. Rất đơn giản, bởi vì kiếm tiền quá dễ và số tiền đó phát triển quá nhanh. Nên càng ngày văn hóa càng lùn đi mà tiền thì lên đến đỉnh cao.
Chơi cho người biết tay:  Cách chơi "lùn" trí tuệ
. Ông đánh giá thế nào về cách tiêu xài của người Việt Nam?
+ Một lần tôi cùng đoàn Việt Nam đi London công tác. Cả đoàn sống ở khách sạn bốn sao ở quận Chelsea, đây cũng giống quận 1, quận 3 ở TP.HCM. Buổi tối chúng tôi xuống nhà hàng ở khách sạn ăn cơm. Mọi người giao tôi đi chọn rượu. Tôi ra quầy bar thì chỉ thấy chủ yếu toàn rượu địa phương đóng chai giống lúa mới, nếp mới của mình. Loại duy nhất đắt tiền ở đó là Chivas 12 năm nên tôi đem vào thì bị cả đoàn chửi là tại sao lại keo kiệt đến thế. Tôi bảo đây là loại đắt nhất ở quầy bar thì không ai tin nên chạy ra kiểm tra thì đúng vậy thật. Một người trong đoàn tức tối đứng dậy gọi taxi ra một siêu thị bán rượu mua sáu chai Johnnie Walker loại Blue label về bày hết lên bàn trước sự ngỡ ngàng của nhiều người. Ngày hôm sau, một ông già của khách sạn hỏi tôi các ông là người nước nào mà ăn tiêu khủng khiếp thế, có phải là các tỉ phú không. Khi tôi bảo là người Việt Nam thì ông ta hỏi ở Việt Nam các ông làm nghề gì. Tôi không trả lời. Điều đó cho thấy cung cách ăn tiêu của người Việt Nam mình, xét về mặt văn hóa, vẫn kém phương Tây một bậc, kể cả những người có hiểu biết, có văn hóa.
Có thể người phương Tây sẽ dành một khoản tiền vài trăm USD để xem một vở nhạc kịch nhưng người ta không dùng số tiền đó để nhậu. Còn khi đã uống rượu, họ rất kỹ lưỡng và có công thức của nó. Chẳng hạn, người Mỹ khai vị uống Whisky, vào ngồi ăn thì uống vang, ăn xong rồi thì uống Cognac.
Lỗ hổng của giới trẻ
Nhưng sẽ ra sao nếu việc thích mua sắm, thích chơi ngông… không phải của đại gia mà ngay trong giới trẻ và đang trở thành trào lưu nghiện hàng hiệu?
+ Ở đâu cũng có trường hợp như vậy. Một lần đi Mỹ, tôi chứng kiến một chàng thanh niên da màu ngồi trong chiếc xe mui trần hạng sang. Khuôn mặt rất hãnh diện khi anh vặn nhạc to đến mức muốn rụng cả tim. Ở HN mới đây khi dừng ở ngã tư, một cô gái cũng đi xe mui trần mới tinh, ngồi trong xe bật nhạc rình rình khiến tất cả người xung quanh phải nhìn. Trong khi mọi người đều quay lại nhìn thì cô ta tỏ ra hãnh diện. Đó là trạng thái tâm lý của một tầng lớp mà sự giàu có của họ không tương xứng với văn hóa.
. Nhưng ông suy nghĩ sao khi có một số người cố mua xe hơi, mặc đồ hiệu… để tỏ ra sành điệu, giàu sang, hợp mốt trong khi họ vẫn đang ở nhà thuê?
+ Có thể nhà là quá xa tầm tay của họ nhưng điều này phản ánh tâm lý muốn tỏ ra cho thiên hạ biết mình cũng có vai có vế, có thần có thế, có tiền có của. Những người như vậy sức mua nhà của họ khác với những người bình thường. Tuy nhiên, tâm lý đua đòi ở những thứ mà nhiều người nhìn thấy như xe hơi, quần áo, điện thoại… để nhiều người thán phục. Còn nhà thì chẳng ai biết đâu.
Vậy theo ông điều gì đáng lo ngại nhất của giới trẻ bây giờ khi có một bộ phận đua đòi, thích mua sắm?
+Giới trẻ bây giờ có khả năng tiếp cận rất nhanh với thông tin toàn cầu. Điều đó cũng do tiến bộ công nghệ đem lại. Nhưng để bắt chước những giá trị tốt đẹp của các quốc gia khác đòi hỏi người có bản lĩnh, nghị lực và sự học hỏi. Trong khi bắt chước những cái gọi là bề nổi như ăn chơi, làm đẹp thì rất dễ. Trở thành một con người có sức mạnh trí tuệ thì rất khó nhưng để cho người ta thấy anh ta là một người sành điệu không khó lắm. Nhưng giới này lại là những người lôi người khác sử dụng và trở thành trào lưu.
. Xin cảm ơn ông.
Giàu nhưng trách nhiệm cộng đồng thấp

Trách nhiệm cộng đồng của nhiều đại gia Việt Nam rất thấp. Họ chỉ tỏ ra thích mặc đẹp, đi xe sang…, nói chung là thích sự hào nhoáng. Còn thường những người thực sự giàu có sống ở một môi trường tương đối văn minh họ hành xử với đồng tiền rất có trách nhiệm vì họ rất quý trọng đồng tiền.
Chẳng hạn, các tỉ phú Mỹ họ dành 30%-50% để làm từ thiện, không chỉ vì họ có trách nhiệm với xã hội mà họ biết rằng con cái của họ cũng có bổn phận phải đi kiếm sống, tự làm giàu chứ không thể sống trên nền tảng giàu có của họ. Bởi vậy thuế đánh trên tài sản thừa kế ở các nước châu Âu thường 50%-70%, thậm chí ở Thụy Điển trước đây từng đánh thuế lên tới 90%. Trong khi đó các tỉ phú Mỹ đến Trung Quốc vận động các tỉ phú Trung Quốc làm từ thiện thì cả buổi tối mời cơm thì chỉ có vài người tới. Đó cũng là cách hành xử kém văn hóa với đồng tiền mình kiếm được.
TS LÊ XUÂN NGHĨA
YÊN TRANG  thực hiện

29/9/11

KỸ THUẬT ĐIỀU KHIỂN XE Ô TÔ CÓ SỐ SÀN

         Hàng năm các trường đào tạo lái xe cho ra 'lò" rất nhiều tân binh mới. Qua đây Tôi có hỏi nhiều các bạn "tân binh" khi bạn tăng số hoặc giảm số thì bạn căn cứ vào đâu mà bạn biết tăng số và về số cho phù hợp tốc độ xe đang chạy?